Nhất ngôn cửu đỉnh – 一言九鼎
Thời Chiến Quốc, quân nước Tần bao vây Hàm Đan – thủ phủ của nước Triệu, tình thế rất nguy cấp, vua Hiếu Thành nước Triệu sai Bình Nguyên Quân đến nước Sở cầu cứu. Bình Nguyên Quân lên kế hoạch dẫn theo 20 môn khách để hoàn thành sứ mệnh này. Mười chín người đã được chọn, và còn thiếu một người nữa vẫn chưa quyết định. Lúc này, Mao Toại thỉnh cầu muốn đi. Bình Nguyên Quân nửa tin nửa ngờ, miễn cưỡng cho đi cùng.
Khi đến nước Sở, sau khi nói chuyện với nhau, họ đã hiểu hơn về Mao Toại, dần dần cảm thấy Mao Toại rất giỏi, và bắt đầu cảm thấy khâm phục. Khi Bình Nguyên Quân nói chuyện với vua Sở về việc liên hợp chống lại Tần, Mao Toại và những người tùy tùng khác đều đang đợi dưới đài. Tuy nhiên, Bình Nguyên Quân và Vua Sở đã nói chuyện từ buổi sáng đến trưa mà vẫn không có kết quả. Mười chín người khác đã thúc giục Mao Toại lên đài để thuyết phục vua Sở.
Mao Toại nói với vua Sở: “Chúng tôi đến đây để mời ngài phái quân tiếp viện. Ngài không nói một lời, nhưng đừng quên rằng nước Sở tuy quân đông, đất rộng, nhưng đã nhiều lần bại trận, liên quân cũng đã mất đi. Theo tôi thấy, nước Sở so với nước Triệu còn cần liên minh hơn để chống lại nước Tần. Một câu nói của Mao Toại đã khiến cho vua Sở tâm phục khẩu phục, ngay lập tức đồng ý xuất binh viện Triệu.

Sau đó, Bình Nguyên Quân dẫn đội quân tùy tùng về Hàm Đan – thủ phủ nước Triệu. Bình Nguyên Quân thở dài nói: môn khách thuộc hạ của ta khi nhiều thì hơn nghìn người, khi ít cũng có hàng trăm, ta tự cho rằng mình đã nắm rõ hiền sĩ nước Triệu. Vậy mà, Mao tiên sinh ở trong phủ 3 năm, ta lại không hề phát hiện ra một nhân tài hiếm có như vậy. Miệng lưỡi ba tấc hơn bách vạn cường binh. Mao Toại chỉ dùng 1 câu nói mà làm cho uy vọng nước Triệu nặng như cửu đỉnh.
(Bài viết được lược dịch từ trang Baidu)
Có 0 bình luận