18/04/2025
tiengtrungchamrai
44

Xin phép, mỗi cuối tuần Ad sẽ biên dịch một đoạn bình về tác phẩm Hồng Lâu Mông của Tưởng Huân – ông là họa sỹ, nhà thơ, nhà văn, nhà hoạt động văn hóa nổi tiếng của Đài Loan.

Ông đã bình giảng chi tiết về Hồng Lâu Mộng trong khoảng 4 năm tại Cao Hùng và được ghi âm và ghi hình lại.

3 năm trước đây, Ad được nghe và cảm thấy vô cùng xúc động và hạnh phúc vì được hiểu kỹ hơn về Hồng Lâu Mộng. Ad xin phép được dịch và lược dịch những trích giảng hay (theo quan điểm cá nhân của Ad).

Kính mong quý bạn độc giả cùng đọc và góp ý thêm.

————————————————————————–

Vương quốc thanh xuân

Hồng Lâu Mộng là một cuốn tiểu thuyết mà bạn có thể đọc đi đọc lại nhiều lần. 12 tuổi, bạn đọc, 30 tuổi bạn lại đọc và cho tới khi 40 tuổi, bạn vẫn đọc Hồng Lâu Mộng. Ở những độ tuổi khác nhau đọc Hồng Lâu Mộng sẽ có những cảm nhận khác nhau, nhưng đều rất hay.

Khi còn nhỏ, một mặt thì gia đình cấm tôi đọc Hồng Lâu Mộng nhưng mặt khác lại nói Hồng Lâu Mộng rất hay. Thế giới của người lớn thật kì lạ. Không cho tôi xem nhưng lại nói rằng hay lắm. Khi đó, tôi đương nhiên rất tò mò, và khi trốn trong chăn đọc Hồng Lâu Mộng, tôi thầm nghĩ: có lẽ người lớn trước đây cũng làm như vậy.

Hồng Lâu Mộng kỳ thực là một cuốn sách viết về thanh thiếu niên. Ngày nay, cuốn sách được xếp trong mục văn học cổ điển, nên nhiều người cho rằng, đó là cuốn sách dành cho người lớn tuổi. Hơn nữa, câu chuyện được cải biên thành phim điện ảnh, phim truyền hình dài tập, vì vậy độ tuổi của nhiều nhân vật trở nên già hơn, ví dụ như Vương Hy Phượng, có những lúc là những diễn viên hơn 40 tuổi đóng. Trong truyện, khi mới bắt đầu, Vương Hy Phượng mới chỉ khoảng 17 tuổi, Lâm Đại Ngọc vào Giả phủ khoảng 12 tuổi, Giả Bảo Ngọc hơn Đại Ngọc 1 tuổi, Bảo Thoa cũng lớn hơn 1 chút.

Trong tiểu thuyết, họ là những thanh thiếu niên trên dưới 15 tuổi. Vì vậy, điều đầu tiên cần nói, đó chính là độ tuổi của nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, họ đều là thanh thiếu niên. Thử nghĩ xem, những cô bé cậu bé 12, 13 tuổi trong gia đình các bạn, họ đang làm những gì? Họ chính là Lâm Đại Ngọc và Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng.

Có lẽ nếu hơn 15 tuổi, họ sẽ không còn ngây ngơ như vậy nữa, giống như Đại Ngọc, cả ngày không có việc gì, ngồi đó khóc, vô duyên vô cớ tức giận, kỳ kèo Bảo Ngọc đối xử tốt với người này, người kia. Vì vậy, đọc Hồng Lâu Mộng, việc cần làm đầu tiên, chính là hãy để nhân vật được hoàn nguyên về thời niên thiếu.

Trong đại quan viên, Tiết Bảo Thoa hơn 13 tuổi, lớn hơn một chút so với Giả Bảo Ngọc, Lâm Đại Ngọc 12 tuổi, Sử Tương Vân cũng khoảng 12 tuổi, nhỏ hơn là Tích Xuân. Khi bắt đầu tiểu thuyết, cô bé mới chỉ tám, chín tuổi. Một vương quốc thanh xuân quần tụ các cậu bé, cô bé sống trong đại quan viên.

Trong xã hội phong kiến truyền thống không có cái gọi là thanh xuân. Người xưa không giống như văn hóa Hy lạp ca ngợi thanh xuân. Chúng ta khi còn bé, phải đọc thơ Đường, Tống từ, đều mang một cảm xúc tang thương của tuổi trung niên. Tang thương chứ không phải thanh xuân. Thanh xuân gọi là gì? Đó chính là không biết trời cao đất dày là gì, là lãng mạn, vừa mới dạy thì, có sự thay đổi về sinh lý, có chút mơ mơ hồ hồ về sống, chết, yêu hận; tràn đầy những mộng tưởng, không rõ ràng, tràn đầy khát vọng yêu đương, và cũng bắt đầu nếm trải sự thất vọng của cuộc đời và sự đắng cay của mất mát. Hồng Lâu Mộng chính là bài ca ca ngợi thanh xuân ấy.

Với những ai đã từng đọc Hồng Lâu Mộng, các bạn có nhớ một chi tiết, Giả Bảo Ngọc trốn dưới gốc cây đọc Tây Sương ký. Lâm Đại Ngọc thấy, liền vờ dọa Giả Bảo Ngọc nói tôi đi tìm Thúc thúc. Tây Sương ký lúc đó là sách cấm của thời đại đó. Rõ ràng là sách cấm, nhưng trong nhà lại có, các thiếu niên lại đọc trộm. Trong Tây Sương ký, Trương Sinh bật tường đi tư hội với tình nhân. Đó chính là sự phản nghịch của thanh xuân với những điều cấm kị, và đó là một phần vô cùng mê hoặc của Hồng Lâu Mộng.

Chúng ta ít thấy trong văn hóa truyền thống miêu tả tuổi thanh xuân, sự quyến luyến yêu hận tuổi thanh xuân, bao gồm cả tính dục, tuy nhiên, phần này được Hồng Lâu Mộng mô tả vô cùng chân thực. Chương 5 trong Hồng Lâu Mộng miêu tả lần đầu tiên tính dục của Bảo Ngọc. Ngày nay, ngay cả trong văn học và tiểu thuyết dường như ít được nhắc đến. Trong giáo trình trường học của chúng ta cũng né tránh vấn đề này, nhưng Hồng Lâu mộng dường như đều nhắc đến. Và tôi có một nguyện vọng lớn, hi vọng Hồng Lâu Mộng có thể hồi sinh trong thế giới thanh thiếu niên.



Hồng Lâu Mộng tái hiện cuộc đời của một con người, cho chúng nhìn thấy mọi trạng thái trải qua của đời người. Điều này liên quan đến tấm lòng bao dung của bản thân tác giả, và thái độ của ông đối với cuộc đời.

Giả như trước mắt chúng ta xảy ra một sự kiện, có một số bạn bè nói về sự việc này. Và ngay khi được kể lại, chúng ta sẽ biết, người đó thích ai, không thích ai, hay khen ai, chê ai. Chúng ta gọi đó là chủ quan.

Trong văn học có cụm từ “toàn chi quan điểm”, sẽ không có sự yêu hận nào đặc biệt, mà đứng ở một trường cao hơn, siêu việt hơn để tái hiện những nhân vật đó giống như gương soi vậy. Bản thân chiếc gương không có lựa chọn, không có yêu, hận. Khi bạn đứng trước gương, gương hoàn toàn có thể thể hiện trạng thái của bạn, chính là trạng thái khách quan tự nhiên. Nhưng con người sẽ rất khó làm được như gương và Hồng Lâu Mộng là tác phẩm như một chiếc gương vậy. Lâm Đại Ngọc khóc lóc, Tiết Bảo Thoa chu đáo, Vương Hy Phượng tinh minh, đều chỉ là hiển hiện ra mà thôi, tác giả không hề nói ông thích ai hay ghét ai.

Có lẽ mỗi một giai đoạn, mỗi một độ tuổi khi đọc Hồng Lâu Mộng, bạn sẽ quan tâm đến những nội dung khác nhau. Lần đầu tiên đọc Hồng Lâu Mộng, chúng ta đa phần sẽ dành nhiều sự chú ý cho Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc, nhìn thấy sự quyến luyến của đôi nam nữ. Thực ra, họ đều sống trong đại quan viên, chỉ cần đôi bước chân là có thể đến bên nhau, nhưng họ vẫn luôn nghĩ con đường đó chính là sự phân ly. Sự phân ly này mãi mãi là sự ưu thương. Vì vậy, trong Hồng Lâu Mộng, chủ tuyến này sẽ tạo thành nghị đề trong câu chuyện thần thoại.

Lần thứ hai đọc, bạn sẽ phát hiện ra nhân vật Vương Hy Phượng viết rất tuyệt hảo. 17 tuổi gả tới Giả gia làm con dâu, phải vô cùng cẩn trọng, vậy mà cô thậm chí còn nhận được sự thương yêu của Giả Mẫu. Hy Phượng có thể quản lý 300 nhân khẩu, hành sự gọn gàng, đẹp đẽ. Có lúc, Hy Phượng lợi hại đến mức khiến chúng ta khiếp sợ, nhưng có những khi cô lại biết cách nũng nịu hơn bất kỳ ai, cô biết làm người khác thương mình, Giả Mẫu còn thường xuyên đến an ủi cô nữa.

Dùng ngôn ngữ ngày nay, cô chính là nữ cường nhân trong một doanh nghiệp, cô có thể quản lý 300 người, tuy nhiên, có lẽ còn khó hơn với việc quản lý doanh nghiệp ngày nay bởi 300 con người ấy thuộc những tầng lớp khác nhau, vô cùng phức tạp, vậy mà cô vẫn sắp xếp ổn thỏa.

Thêm nữa, trong đại gia tộc này, số tiền nhập sổ càng ngày càng ít, xuất ra càng ngày càng nhiều. Vì vậy, cô phải lưu chuyển dòng tiền, rồi cho vay nặng lãi thì bạn biết là cô ấy lợi hại đến chừng nào. Mọi người đừng quên, Hy Phượng lúc đó mới chỉ là 17 đến 20 tuổi.

0 bình luận

Viết bình luận của bạn

Địa chỉ email của bạn sẽ được bảo mật. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Các bài viết khác