Hôm nay, Tiếng Trung chậm rãi xin phép được giới thiệu với độc giả bài Từ – Điệp Luyến Hoa – Xuân Tình của văn nhân Tô Thức.
Bài thơ mở đầu bằng một hình ảnh hoa tàn phai sắc. Có lẽ xuân sắp qua, hoa đã nở rồi tàn, nhưng đã ra những bông quả xanh xanh. Tác giả vẽ ra một khung cảnh rất thực nhưng lại ẩn chứa sự thay đổi thời gian, thay đổi sự sống.

Chim yến bay đến, dòng nước uốn quanh nhà người ta, câu thơ được viết ra, đẹp tựa như bức họa vậy. Và cạnh dòng nước uốn quanh ấy, tác giả nhìn thấy những cành liễu không ngừng bay. Cành liễu không ngừng bay trong gió và thổi đi những phấn hoa. Một cảnh tượng dường như rất bi ai, nhưng cánh hoa, bông hoa có bay tới chân trời góc bể nào đi nữa, thì sẽ mang theo những phấn hoa để mọc thành những sinh mệnh mới.
Bốn câu phía sau là một phân cảnh rất thú vị. Phía trong tường có đu quay, phía ngoài tường là đường đi.
Tường bên ngoài, Tô Thức đang tản bộ, tường bên trong có tiếng cười của các giai nhân.
Bởi vì Tô Thức nghe thấy bên trong có tiếng các cô gái đang cười cười nói nói, đang chơi đu quay. Và Tô Thức cũng rất tò mò bởi vì đang là mùa xuân, những cô gái chắc cũng rất xinh đẹp, nhưng ông không thể nhìn thấy, vì có bức tường rất cao chắn ngang.
Ông lộ ra một chi tiết, đó là ông đã bật tường dòm vào trong. Có lẽ, đột nhiên nhìn thấy một chàng trai lạ mặt đang nhìn trộm và đương nhiên các cô gái chạy mất. Tô Thức cảm thấy rất buồn, bởi vì là mùa xuân, bởi vì nghe thấy những tiếng cười nói của giai nhân, và anh bật tường nhìn vào, và bị các cô gái hiểu nhầm: đa tình bị xem là vô tình, háo sắc.
Bài thơ thể hiện tấm chân tình của Tô Thức với từng sinh mệnh, từng vẻ đẹp cuộc sống, nhưng tấm lòng yêu thương đó có đôi khi lại bị hiểu lầm.
( Bài viết được lược dịch từ bài nói chuyện về Tô Thức của Tưởng Huân – họa sỹ – nhà văn – nhà thơ nổi tiếng của Đài Loan)
Có 0 bình luận