13/04/2022
tiengtrungchamrai
120
Có lẽ nên bắt đầu kể từ khi người vượn quyết định đứng thẳng. Chi trước dần dần thay đổi, sau đó được gọi là đôi tay. Chữ 我 bao gồm đôi tay, và bộ qua là một dụng cụ để chiến đấu. Đôi tay là khởi nguồn cho mọi các sản phẩm mỹ thuật sau này. Nếu như đi đến bất kì bảo tàng nào, bạn cũng sẽ thấy ở đó trưng bày một vài viên đá, nhìn thô sơ đó thôi, nhưng đằng sau đó là bao dấu ấn đập mài của người vượn, và trải qua hàng triệu năm. Từ những hòn đá được đập, giũa, biến thành công cụ săn bắn hái lượm. Và, khi phát hiện ra hạt lúa nảy mầm, rồi sự trưởng thành của hạt lúa, con người bước sang giai đoạn mới từ du mục sang định cư. Đôi bàn tay trồng lúa, cũng đã quen với bùn đất để gieo cấy, nay đã thuần thục để thử nghiệm với việc sử dụng nặn đất sét để tạo thành các đồ gốm.
Cứ tưởng tượng xem thời bấy giờ khi có lúa gạo ăn, có đồ gốm để dùng, vẫn tiếp tục săn bắn, và cứ từng nhóm các bộ lạc sống gần nhau vô cùng bình yên, nhưng vì định cự nên dân số dần dần ngày càng đông lên. Và đó là “động cơ” để thay đổi cuộc sống, họ sáng tạo và tìm kiếm và phát hiện ra đồng. Để sản xuất ra đồng, cần phải đào mỏ, phải luyện kim, cần 1 số lượng người rất lớn, và dần dần hình thành nên các tầng lớp và tổ chức xã hội mới.
 

Những cổ vật khai quật của thời kỳ nhà Hạ, nhà Thương và nhà Chu nổi bật chính là tước – cốc rượu và đỉnh – nồi để nấu ăn, là những sản phẩm bằng đồng.
Tước, được hiểu ở đây là tước vị, phân ra 5 tước vị là công, hầu, bá, tử, nam. Bao nhiêu tước là thể hiện bấy nhiêu địa vị và thân phận.

.

Đỉnh được hiểu là cái nồi để ăn của lão bách tính, sau đó là biểu tượng của sự thống trị. Một vị hoàng đế sẽ có 9 cái đỉnh, biểu thị hoàng đế sẽ đảm bảo cho bách tính no đủ – nhất ngôn cửu đỉnh.

Sau nhà Hạ, đến nhà Thương, họ có niềm tin rằng người chết không hoàn toàn biến mất đi, vẫn còn linh hồn theo dõi, phù hộ người sống. Người sống cần phải cúng bái linh hồn này để được bảo vệ. Nhà Thương bắt đầu xuất hiện những hình vẽ tượng hình trên yếm rùa, sừng trâu, để khắc những nguyện vọng của mình. Sau khi khắc xong những hình vẽ đó, họ tiến hành đục những cái lỗ nhỏ và đem đi đốt, và sẽ xuất hiện những vết nứt, giống như đường chỉ tay của chúng ta vậy. Họ sẽ căn cứ vào những đường nứt để phán đoán xem có đúng hay không đúng, có nên làm hay không, là cát hay hung. Đó chính là bốc quẻ hay còn gọi là sấm ngôn trên yếm rùa. Giáp cốt văn là những hán tự, hình vẽ tượng hình đầu tiên để hình thành nên chữ viết Tiếng Trung ngày nay. Những chữ giáp cốt này được phát hiện bởi một học giả nhà Thanh – Vương Ý Vinh năm 1899. Ông đã tình cờ phát hiện trong dược liệu của tiệm thuốc đông y.

Sau Giáp Cốt Văn, Hán Tự được phát  triển như thế nào? Mời các bạn đọc tiếp phần 2 – Kim Văn.

(Phần bài viết này được lược dịch từ cuốn sách Mỹ học Trung Quốc của nhà nghiên cứu, hoạt động văn hóa, họa sỹ người Đài Loan – Tưởng Huân).

0 bình luận

Viết bình luận của bạn

Địa chỉ email của bạn sẽ được bảo mật. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Các bài viết khác