![]()
GÓC CUỐI TUẦN : BÌNH GIẢNG HỒNG LÂU MỘNG – PHẦN 7.
Xin phép, mỗi cuối tuần Ad sẽ biên dịch một đoạn bình về tác phẩm Hồng Lâu Mông của Tưởng Huân – bác là họa sỹ, nhà thơ, nhà văn, nhà hoạt động văn hóa nổi tiếng của Đài Loan.
Bác đã bình giảng chi tiết về Hồng Lâu Mộng trong khoảng 4 năm tại Cao Hùng và được ghi âm và ghi hình lại.
3 năm trước đây, Ad được nghe và cảm thấy vô cùng xúc động và hạnh phúc vì được hiểu kỹ hơn về Hồng Lâu Mộng. Ad xin phép được dịch và lược dịch những trích giảng hay (theo quan điểm cá nhân của Ad).
Phần truyện trích trong Hồng Lâu Mộng – nhà xuất bản Văn học năm 2007
Và cũng xin phép bày tỏ vì kiến thức và hiểu biết còn hạn hẹp, và phần lược dịch còn nhiều thiếu sót, kính mong quý bạn độc giả cùng đọc, góp ý cùng.
—————————
“Vũ Thôn chán ngán trở ra, muốn tìm một hàng rượu uống mấy chén cho đỡ buồn. Hắn vừa bước vào cửa, thấy trong đám khách có một người chạy ra cười và mời vào:
– Lạ thật, lạ thật, sao lại gặp tiên sinh ở đây?
Vũ Thôn vội nhìn, thì ra người này buôn đồ cổ ở Kinh đô, họ Lãnh, tên Tử Hưng.”
Lưu ý tên người này là Lãnh Tử Hưng, 冷子兴 dùng ánh mắt lạnh lùng để nhìn thấy sự hung suy của thế gian. Anh ta là người quen cũ của Giả Vũ Thôn ở kinh đô, làm nghề buôn đồ cổ.
Người buôn đồ cổ thường thì rất mẫn cảm với thế thời. Bởi vì những món đồ cổ thường được luân chuyển từ các gia đình suy vong sang các gia đình hưng thịnh. Nhà họ Giả nhìn bề ngoài thì vô cùng thịnh vượng, nhưng người quản mọi chi tiêu gia đình họ Giả là Vương Hy Phượng lại lén lút mang đồ đạc đi cầm để lấy tiền tiêu. Điều này chỉ có Lãnh Tử Hưng biết, và tác giả rất có dụng ý dùng nhân vật này để dẫn ra câu chuyện nhà họ Giả.
Qua lời kể của Lãnh Tử Hưng với Giả Vũ Thôn, các nhân vật trong gia đình họ Giả đã được xuất hiện.
Hai anh em ruột họ Giả có công với triều đình, vì vậy được phong tước công, một người được phong là Ninh Quốc Công, một người được phong là Vinh Quốc Công; và hình thành nên hai đại gia tộc Ninh quốc phủ và Vinh quốc phủ.
Đến đời thứ hai là Giả Đại Hóa và Giả Đại Thiện. Theo chế độ thế tập, Ninh Quốc Công qua đời thì con trai Giả Đại Hóa sẽ thế tập tước công, và Vinh Quốc Phủ sẽ do con trai Giả Đại Thiện kế tục tước công. Khi câu chuyện được kể ra thì Giả Đại Hóa và Giả Đại Thiện đều đã mất, chỉ còn có một người đời đó còn sống đó là vợ của Giả Đại Thiện, đương thời là con gái của Sử Hầu, và trong cuốn tiểu thuyết này là một nhân vật vô cùng quan trọng – Giả Mẫu. Bà là bậc bề trên cao nhất trong gia tộc này, tất cả mọi người đều xoay xung quanh nhân vật này. Như chúng ta đã biết, người phụ nữ trong thời đại cổ xưa của Trung Quốc là dĩ tử vi quý. Giả Mẫu sinh được hai người con trai là Giả Xá và Giả Chính, vì vậy có vị trí vô cùng đặc biệt trong gia tộc.
Bên chi Giả Đại Hóa chính là Ninh quốc phủ, sinh được hai người con trai là Giả Phụ và Giả Kính. Giả Phụ mất sớm, còn Giả Kính là một nhân vật khá quan trọng, mặc dù số lần xuất hiện của ông là vô cùng ít ỏi. Con trai của Giả Kính là Giả Trân, chỉ chơi bời cho thỏa thích, không chịu học hành. Vợ là Vưu Thị, là một người rất nghe lời chồng, chồng bảo làm gì thì làm cái đó. Giả Trân có một con trai tên là Giả Dung, cũng là một nhân vật quan trọng trong tiểu thuyết.
Nếu như tính từ Giả Mẫu thì Giả Dung chính là đời thứ tư.
Có một cách dễ nắm bắt các thế hệ gia tộc hai phủ nếu nhìn vào chữ tiếng Trung:
Ở đời Giả Mẫu thì đàn ông đều có tự là chữ đại: Giả Đại Hóa贾代化 、Giả Đại Thiện 贾代善.
Đời tiếp theo là đời tự Văn, có nghĩa là các tên đều có bộ thủ văn: Giả Phụ贾敷、Giả Kính贾敬、Giả Xá贾赦、GiảChính贾政. Mẹ của Lâm Đại Ngọc tên là Giả Mẫn cũng có bộ thủ văn 贾敏.
Đời tiếp theo là đời tự Ngọc, các tên đều liên quan đến chữ ngọc như: Giả Trân贾珍 、Giả Châu贾珠、Giả Bảo Ngọc贾宝玉、Giả Liễn贾琏。
Tên của đời tiếp theo đều là thảo tự đầu ( tên có bộ thảo): Giả Dung 贾蓉、Giả Lan贾兰.
Vinh quốc phủ là chủ tuyến. Trong Vinh quốc phủ, từ Giả Mẫu sẽ có những nhân vật thệ hệ tự Văn do Giả Mẫu sinh ra, đó là Giả Xá贾赦、Giả Chính贾政 và Giả Mẫn贾敏. Giả Mẫn lấy Lâm Như Hải, và sinh ra Lâm Đại Ngọc.
Giả Xá sinh được một con trai là Giả Liễn, lấy Vương Hy Phượng.
Giả Chính lấy vợ là Vương phu nhân, chính là mẹ của Giả Bảo Ngọc. Và em gái của Vương phu nhân là mẹ của Tiết Bảo Thoa – Tiết phu nhân.
Ở đây có bốn đại gia tộc, một là Giả gia, thứ hai là Tiết gia, thứ ba là Vương gia, chính là gia đình nhà Vương phu nhân và Vương Hy Phượng., và còn một Sử gia của Giả Mẫu.
Ngày xưa đều dùng cách thân thêm thân để tiếp nối mối quan hệ các gia tộc. Trong sách cũng có nói tới, một gia tộc hưng thịnh thì ba gia tộc cùng mạnh lên, và nếu như một gia tộc suy vong thì cả ba gia tộc đều suy vọng. Vương phu nhân gả con gái của anh trai là Vương Hy Phượng cho Giả Liễn, thân lại thêm thân. Các gia tộc này đều tham gia chốn quan trường, sau đó thì trở thành quan hệ quan quan tương hỗ, đều biến thành người thân.
Và nhánh quan trọng nhất chính là Giả Chính và Vương phu nhân. Họ sinh được người con trai đầu là Giả Châu. Người con trai này rất chăm chỉ học hành. 20 tuổi lấy vợ là Lý Hoàn, cũng là một trong Kim Lăng thập nhị thoa. Kết hôn không lâu thì Giả Châu chết, Lý Hoàn tuổi trẻ, góa chồng, và gả đến gia tộc này thì cả đời sẽ không thể cải giá. Cô có một con trai tên là Giả Lan, và chỉ biết hầu bố mẹ chồng, nuôi con. Nơi mà Lý Hoàn sống trong đại quan viên có tên là Đạo hương thôn dường như cũng một nơi đơn sơ nhất, đơn giản nhất. Nhưng sau này, trong Hồng Lâu Mộng có một chi tiết nhắc tới “Lan quế tề phương”, toàn bộ gia tộc đều bại lạc, duy nhất một chi khởi sắc là Giả Lan. Giả Lan thi đỗ tiến sỹ và làm quan.
Sau Giả Châu, thì Giả Chính và Vương phu nhân sinh được một cô con gái. Cô con gái sinh vào đúng ngày mồng một tháng giêng, sinh vào ngày này thì mệnh sẽ rất lớn, họ vui mừng đặt tên con là Nguyên Xuân.
Nguyên Xuân lớn lên thì khoảng 15 tuổi vào cung dự tuyển. Trước đây, các nữ tử thế gia, được học hành, xinh đẹp, sau khi thái giám thám phỏng trước, toàn bộ sẽ tập trung ở hoàng cung để chờ hoàng đế lựa chọn. Sau này thì Nguyên Xuân làm quý phi, đương thời tiểu thư được chọn vào hoàng cung thì cả đời sẽ không được về nhà.
Vốn dĩ sinh được một tiểu thư vào ngày mồng một tháng giêng đã là chuyện lạ, nhưng chuyện lại càng lạ nữa khi mấy năm sau lại đẻ một vị công tử, khi lọt lòng, trong miệng cậu ta ngậm một hòn ngọc ngũ sắc, trên có có ghi nhiều chữ, nên mới đặt tên là Bảo Ngọc.
Bởi vì Nguyên Xuân sinh vào ngày mồng một tháng giêng, gọi là Nguyên Xuân, vì vậy các cô con gái của gia tộc này sau đều gọi là Xuân. Ngoài Nguyên Xuân ra còn có 3 tiểu thư nữa. Giả Xá sinh một tiểu thư là Nghênh Xuân. Tiểu thư thứ 3 là Thám Xuân, là con của Giả Chính với vợ lẽ họ Triệu. Ninh quốc phủ, Giả Trân có một em gái tên là Tích Xuân. Nếu nối liền 4 cái tên này lại với nhau là Nguyên Xuân, Nghênh Xuân, Thám Xuân, Tích Xuân. 元迎探惜 cũng có nghĩa là 原应叹息,nguyên ứng thán tức ( thở dài).
Nguyên Xuân gả tới hoàng cung, cả đời không gặp người thân. Nghênh Xuân là nhị mộc đầu, có chút gì đó ngốc nghếch, thật thà, sau này gả cho một nam nhân có ngoại hiệu gọi là Trung Sơn Lang, hàng ngày đều bị đánh đập. Thám Xuân thì sao? Là một tiểu thư con vợ lẽ nên có địa vị rất thấp, nhưng trong gia đình cô lại là người rất thông minh, hoạt bát, đối nhân xử thế rất tốt, nhưng mẹ cô luôn luôn xỉ nhục cô trước mặt mọi người, nói cô là tiểu thư rồi, không còn coi mẹ đẻ là gì nữa. Sau đó Thám Xuân lấy chồng xa. Kết cục của Tích Xuân là xuất gia làm ni cô. Nguyên ứng thán tức, có lẽ tác giả hồi tưởng lại kết cục của mấy người chị em, có chút gì đó cảm thương, thở dài.
Có 0 bình luận