Hôm nay, xin phép được dịch phần đàm luận về 2 chữ là ăn 吃 và phẩm 品.
Nếu như chúng ta đang rất rất đói, chúng ta nhét đồ ăn vào trong miệng, ăn và nuốt rất nhanh.
Chúng ta gọi đó là 吃 – ăn, gồm có bộ khẩu 口 + chữ 乞, có nghĩa là khất, như lời van xin của khoang miệng. Bởi vì chúng ta đang rất đói, khoang miệng giống như 1 kẻ ăn xin, cho nó ăn cái gì, chúng ta ăn cái đó.
Khi không còn đói khát nữa, từ một bộ khẩu thành ba bộ khẩu, tạo thành một hán tự vô cùng quan trọng trong tiếng Trung đó là phẩm 品。

Chúng ta phẩm trà, phẩm rượu, chúng ta gọi là phẩm vị.
Lấy 1 ví dụ về phẩm trà. Loại trà vô cùng nổi tiếng của Hàng Châu – Trung Quốc, đó là Vũ tiền long tỉnh, có nghĩa trà long tỉnh được hái trước khi mưa. Hay là Minh tiền long tỉnh, hái lá chè trước tiết thanh minh. Bởi vì sau thanh minh, Giang nam bắt đầu mưa. Mưa xong thì lá chè sẽ mọc rất nhanh, thì khí vị trong lá chè sẽ giảm đi. Vì vậy trước tiết thanh minh sẽ hái những chồi non nhất. Làm thế nào để chồi non đó có thể toát ra ánh sáng, nước mưa, nước sương, bùn đất thì đáng quý biết bao. Và nước pha trà, người pha trà không dám dùng nước sôi 100 độ C, mà chỉ dùng nước 80 độ C, như vậy sẽ không làm bỏng lá chè bởi vì lá chè quá non.
Vậy ăn và phẩm cũng là những điều đáng cho chúng ta ngẫm nghĩ?
(Bài viết được lược dịch từ bài nói chuyện Thức tỉnh cái đẹp của Tưởng Huân – họa sỹ – nhà thơ – nhà văn nổi tiếng Đài Loan)
( Ảnh đại diện được ủng hộ từ bạn mình – Lena Kori)
Có 0 bình luận